Khi viết các bài viết này tôi không hy vọng rằng có ai đó sẽ xem và đồng cảm vì tôi biết đây là một dạng bài viết không hợp với nội dung website FTAC và cũng không phải thứ mà đa số người quan tâm. Tôi chỉ viết đơn thuần là vì tự nhiên có cảm hứng viết và chủ yếu là viết cho chính mình. FTAC là một sản phẩm tinh thần của tôi, cũng là nơi tôi hoạt động nên tôi chọn gửi lên để cho vui. Tuy nhiên nếu có ai đó hữu duyên có thể đọc, đồng cảm và ứng dụng được gì đó để giải tỏa bớt các áp lực trong cuộc sống thì tôi cũng rất vui.
Nếu muốn đọc hay tư vấn về luật thuế xin qua menu khác hoặc nhắn vào Hotline tôi sẽ hỗ trợ trong khả năng của mình.
HÃY THẮC MẮC VỀ Ý NGHĨA ĐÍCH THỰC CỦA CUỘC ĐỜI.
Chúng ta, ai cũng đến với cuộc đời này dường như trong vô thức, với những hoàn cảnh ra đời dường như không thể đoán định. Và rồi ta lớn lên, liên tục hoạt động và tương tác với thế giới theo một tiến trình được định đặt bởi các tiêu chí, các xu hướng được hình thành từ ý thức tập thể của nhân loại qua vô vàn thế hệ trong quá khứ, như: học hành, gom góp kiến thức; rồi tìm việc làm cho tốt; rồi yêu đương, lập gia đình, sinh và nuôi con cái, mong cho nó thành ông này bà nọ sau này; phấn đấu kiếm tiền, kiếm địa vị và danh vọng; gom góp, tích trữ tài sản; và cuối cùng là già đi rồi chết, bỏ lại tất cả.
Thông thường, hầu như ta hoạt động theo đó một cách hoàn toàn tự động. Rất ít khi ta hỏi rằng: liệu ta được sinh ra trong cuộc đời này chỉ để như vậy thôi sao? Nếu toàn bộ cuộc đời, từ khi chào đời tới lúc kết thúc, chỉ để ta tranh đấu nhằm hoàn thành một quá trình như vậy, rồi sau đó bỏ lại tất cả một cách vô nghĩa khi lìa đời, thì việc sinh ra đời còn có ý nghĩa gì? Liệu bản chất và ý nghĩa của cuộc sống có phải chỉ như vậy hay không?
Nếu chúng ta chưa từng có những câu hỏi như vậy về cuộc đời, hoặc chỉ có thắc mắc thoáng qua, chưa có mong muốn biết về ý nghĩa đích thực của cuộc sống một cách mãnh liệt, mà chỉ hoạt động một cách hoàn toàn tự động theo sự định đặt của xu hướng chung, thì ta vẫn chưa thực sự đang sống một cách trọn vẹn. Thậm chí, ta chưa thực sự đang sống, mà chỉ đang tồn tại một cách đầy giới hạn.
Khi chúng ta sống theo cách như vậy, tức là mọi thứ ta biết về cuộc sống chỉ gói gọn trong những điều kiện, hoàn cảnh của thế giới vật chất bên ngoài, thì cuộc sống của ta sẽ đầy những áp lực, lo âu và sợ hãi. Ta lúc nào cũng sợ mất, sợ thiếu những thứ bên ngoài ấy, vì đó là tất cả những gì ta biết về thực tại. Việc dùng hết tâm sức để có được những thứ bên ngoài đó đã chiếm hết phân nửa năng lượng sống của chúng ta, và nửa còn lại là để giữ những thứ đó sao cho chúng không rời khỏi chúng ta. Như vậy, toàn bộ thời gian sống hầu như chỉ để “kiếm” và “giữ”.
Tới một lúc nào đó, ta sẽ nhận ra rằng: vật chất, các mối quan hệ, hay tất cả những thứ khác từ bên ngoài, dù có được bao nhiêu, cũng không thể đem lại niềm an lạc, sự thanh thản và bình yên đích thực trong tâm hồn. Vì có càng nhiều, ta lại càng phải cố sức giữ nó, và càng muốn có thêm nữa. Hầu như không có bất cứ giới hạn hay điểm dừng nào cho những mong cầu này, bởi những cái bên ngoài là vô hạn: có cái này vẫn sẽ thấy thiếu cái khác. Việc ta luôn phóng toàn bộ nhận thức và sự chú tâm ra bên ngoài như vậy sẽ khiến ta kiệt sức. Đó là lúc ta nên bắt đầu có những câu hỏi về bản chất và ý nghĩa đích thực của cuộc sống.
Trong mọi lĩnh vực, chúng ta không thể làm gì một cách hiệu quả nếu chưa thật sự hiểu rõ lĩnh vực mà mình tham gia. Trước khi tham gia một lĩnh vực nào đó, ta đều phải tìm hiểu nó, học về nó rất nhiều. Và cuộc sống chắc chắn cũng không phải ngoại lệ. Thậm chí, cuộc sống còn đặc biệt hơn ở chỗ: nếu các lĩnh vực khác ta hoàn toàn có quyền lựa chọn tham gia hoặc không, thì riêng với cuộc sống, ta chắc chắn phải tham gia mà không có quyền lựa chọn.
Chúng ta không thể sống một cách hiệu quả khi chưa thực sự hiểu rõ sự sống là gì. Vậy mà rất ít khi ta để tâm tới việc tìm hiểu bản chất và ý nghĩa đích thực của cuộc sống; chủ yếu là sống tự động, không thắc mắc gì, nên cuộc đời luôn trở nên rối rắm, phức tạp và đầy áp lực. Việc thắc mắc và tìm hiểu về bản chất, ý nghĩa đích thực của cuộc đời thực sự là việc quan trọng bậc nhất so với tất cả những việc mà ta cho là quan trọng trong đời, bởi vì nó trực tiếp quyết định tới chất lượng cuộc sống của ta.
Vậy, việc đầu tiên để có một cuộc sống hiệu quả hơn là hãy tạm dừng lại mọi thứ, lắng tâm hồn lại để suy ngẫm, để cảm nhận những giới hạn, những áp lực, những khó khăn, những rào cản vô lý và vô nghĩa mà thực tại hiện tại đang gây ra cho chúng ta. Khi cảm nhận được sự vô nghĩa của những thứ này — những thứ mà chúng ta luôn phải trải nghiệm liên tục hằng ngày — ta sẽ bắt đầu tự hỏi: tại sao tất cả những điều đó lại phát sinh, lại xảy ra với ta? Lý do đằng sau tất cả những áp lực, những rào cản ấy là gì?
Tất cả những gì ta đang dồn hết tâm huyết để theo đuổi liệu có phải là tất cả, và có ý nghĩa tuyệt đối như ta vẫn tưởng, hay cuộc sống còn có điều gì đó khác, thâm sâu và ý nghĩa hơn rất nhiều mà ta chưa nhận ra? Nói cách khác, chúng ta sẽ có thôi thúc muốn biết được ý nghĩa đích thực của cuộc sống là gì, mục tiêu tối hậu của việc được sinh ra trên đời này là gì.
Khi thôi thúc này phát sinh trong lòng một cách mạnh mẽ, chúng ta sẽ khao khát đi tìm kiếm câu trả lời. Khoảnh khắc mà khao khát ấy trỗi dậy trong tâm một cách mãnh liệt chính là khoảnh khắc đầu tiên báo hiệu cuộc đời ta đã bước sang một trang hoàn toàn mới. Thông qua việc liên tục thắc mắc, suy ngẫm và tìm kiếm câu trả lời, ta sẽ dần nhận ra những hạn chế, sai lầm và tác hại của các khuôn mẫu ý thức cũ, từ đó chú tâm tới việc thanh lọc và dần dần thoát ly khỏi chúng.
Quá trình này khiến trang mới trong cuộc đời ta trở nên đầy cảm hứng, tự do và ý nghĩa hơn rất nhiều. Khi ta bắt đầu muốn biết, thì từ từ, những câu trả lời sẽ được gửi đến theo rất nhiều cách mà ta không bao giờ có thể hình dung trước được. Và khi các câu trả lời ấy đến, ta bằng trực giác sẽ cảm nhận được rằng chúng đang được gửi đến; hãy tiếp nhận chúng một cách nghiêm túc.
aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa VIỆT





