Khi viết các bài viết này tôi không hy vọng rằng có ai đó bấm vào xem, cũng không hy vọng có ai đó đọc hết bài, càng không hy vọng có ai đó đồng cảm vì tôi biết đây là một dạng bài viết không hợp với nội dung website FTAC và cũng không phải thứ mà đa số người quan tâm. Tôi chỉ viết đơn thuần là vì có cảm hứng viết và chủ yếu là viết cho chính mình. FTAC là một sản phẩm tinh thần của tôi, cũng là nơi tôi hoạt động nên tôi chọn gửi lên để cho vui. Tuy nhiên nếu có ai đó hữu duyên có thể đọc, đồng cảm và ứng dụng được gì đó để giải tỏa bớt các áp lực trong cuộc sống thì tôi cũng rất vui.
Nếu muốn đọc hay tư vấn về luật thuế xin qua menu khác hoặc nhắn vào Hotline tôi sẽ hỗ trợ trong khả năng của mình.
MA-MÔN
Ma-môn là một thuật ngữ ám chỉ tiền tài, vật chất. Khái niệm này nổi tiếng nhất qua lời dạy của Chúa Giê-su trong Bài giảng trên núi, đặc biệt là câu: "Chẳng ai có thể làm tôi hai chủ; vì sẽ ghét chủ này mà yêu chủ kia, hoặc trọng chủ này mà khinh chủ kia. Các ngươi chẳng có thể làm tôi Thiên Chúa lại làm tôi Ma-môn.” Ở đây Người không nói rằng các ngươi chẳng thể “có” được Thiên Chúa lại “có” được Ma-môn. Chúng ta không thể có được Ma-môn (tiền tài), vì Ma-môn là thứ có tính linh; nó ẩn chứa quyền năng cám dỗ và ta không thể có được nó mà chỉ có thể làm tôi cho nó. Ma-môn hứa với chúng ta những thứ mà chỉ có Vũ trụ hay Thiên Chúa (đều là một tùy cách gọi) mới có thể thực hiện được: đó là sự bình an – ngươi có nhiều tiền trong tài khoản, ngươi sẽ an toàn và bình an; đó là an nhàn và hạnh phúc – ngươi giàu có, ngươi sẽ an nhàn và hạnh phúc. Vì những lời hứa này, Ma-môn đã bắt chúng ta làm tôi cho nó, thờ phượng nó. Ở đây Ma-môn đã được Chúa cá nhân hóa, trở thành như một vị thần có quyền năng và những phẩm chất đối lập với chân lý đích thực của Vũ trụ. “Làm tôi Thiên Chúa” chính là lựa chọn đi theo các chân lý, các quy luật của Vũ trụ; lựa chọn sử dụng thời gian và mọi nguồn lực khác của bản thân để vun đắp tâm hồn, để thực hiện mọi công việc trong tinh thần phục vụ, báo đáp, không đòi hỏi, không chạy theo những mong cầu và dục vọng phù phiếm. Chúng ta chỉ có thể chọn một trong hai để thờ phượng. Vì sao? Vì đây là hai người chủ hoàn toàn có xu hướng đối lập.
Ma-môn bảo rằng: ngươi, hãy hy sinh thời gian dành cho gia đình, thời gian cho những cảm hứng và đam mê; đừng để tâm tới việc nghỉ ngơi; tạm hy sinh sức khỏe của ngươi, tuổi trẻ của ngươi, thời gian của ngươi mà cày đi nào, hãy làm thật cật lực cho ta. Không cần biết việc ngươi làm là ngươi có thích hay không, không cần biết việc ngươi làm có ảnh hưởng tới ai hay không; đừng quan tâm gì tới chất lượng việc làm của ngươi, miễn có tiền thì ngươi cứ làm. Ngươi cũng đừng dại dột mà nghĩ tới sự thành thật hay trung tín, nó chỉ làm cho ngươi tốn thời gian và thua thiệt với những “ngươi” khác mà thôi; hãy lươn lẹo, mánh khóe, tinh ranh càng nhiều càng tốt, như vậy ngươi sẽ có được “ta” nhiều hơn. Hãy tích trữ “ta” (tiền bạc) thật nhiều, và nếu ngươi có dùng “ta” mà cho một “ngươi” nào khác, cũng hãy thu về cái gì đó như sự tung hô, tiếng vỗ tay và hình ảnh đẹp; đừng bao giờ cho không “ta” đi trong thầm lặng, ta không thích điều đó. Hãy sử dụng quyền năng của ta ban mà thụ hưởng, ăn chơi và trụy lạc nhằm bù đắp những khó nhọc mà ngươi đã chịu. Và hãy dùng quyền năng của ta mà gây ảnh hưởng lên những “ngươi” khác thấp bé hơn ngươi để thu lấy sự phục tùng và tôn vinh. Hãy cố làm ta vui, đừng nghĩ gì thêm, và trong tương lai ta sẽ cho ngươi vui vẻ, bình an và nhàn hạ; mọi gánh nặng của ngươi sẽ được ta gạt bỏ; ngươi sẽ được thoải mái làm tất cả những gì mình muốn. Và vì lời hứa này của Ma-môn mà chúng ta tuân phục tuyệt đối, không một phút lơ là.
Thiên Chúa (Vũ trụ) thì bảo rằng: hãy dành thời gian để tĩnh lặng, vun đắp tâm hồn; dành thời gian để thể hiện tình yêu thương và chăm sóc gia đình, người thân. Hãy dành thời gian để dạy các con mình để chúng biết về ta và hiểu được ta. Làm bất cứ việc gì cũng đừng câu nệ việc nhỏ hay lớn; hãy làm bằng tất cả trái tim như món quà dâng tặng ta. Vì thực sự trong mắt ta không có việc nào nhỏ; ta chỉ đo đếm tình yêu và sự nhiệt thành trong hành động. Hãy luôn thành thật, trung thực ngay cả trong những lúc không có ai nhìn thấy. Đừng gây thiệt hại cho tha nhân; đừng tích trữ của cải mà hãy dùng nó để giúp đỡ những người anh em bé mọn khác bên cạnh các con bằng cả tấm lòng nhưng trong thầm lặng. Đừng hận thù và kiêu ngạo để thỏa mãn và làm lớn thêm cái tôi ảo tưởng. Hãy cảm thông và tha thứ; hãy khiêm nhường và biết cúi mình thật thấp để tiếp nhận tri thức và ân điển (điều này được thể hiện qua câu nói nổi tiếng của Chúa Giê-su: “nếu ai tát con vào má bên phải thì hãy chìa luôn má bên trái ra cho họ”). Đây là cách giúp các con phá bỏ dần cái tôi ảo tưởng của mình, để lại khoảng không gian thoáng rộng cho tâm hồn. Hãy làm ta hài lòng; ta không hứa sẽ gạt bỏ mọi khó khăn, gánh nặng và thử thách của cuộc đời khỏi các con, nhưng ta sẽ bên cạnh các con trong mọi lúc để gánh vác cùng các con; làm theo lời ta, các con sẽ có một tinh thần vững vàng, một tâm hồn thanh khiết và sáng tỏ để đối mặt và vượt qua những thử thách đó một cách sáng suốt nhất.
Thực vậy, ta không thể nào làm tôi một lúc cả hai người chủ như vậy; ta chỉ có thể chọn một, không thể có sự lập lờ, vì hai người chủ này có xu hướng hoàn toàn trái ngược. Một người thì chân thành, tràn đầy tình yêu và hướng con người tới việc hoàn thiện tâm hồn, tới những giá trị vĩnh hằng. Một người thì nghe có vẻ ngọt ngào và thực tế, nhưng kỳ thực lại vô cùng hữu hạn và sáo rỗng. Tất cả lời hứa của người chủ này luôn bắt đầu bằng một chữ “sẽ”. Một người chủ thì xem chúng ta như những phần nhỏ hơn sinh ra từ chính mình (con), luôn cung cấp cho ta những tài nguyên đích thực để duy trì cuộc sống và luôn muốn chào đón chúng ta về nhà. Còn một người chỉ coi chúng ta như nô bộc; để có thể nhận lợi lộc từ người chủ này, ta sẽ phải trả một cái giá rất đắt, đó chính là tâm hồn và sự tự do của mình. Ta hoàn toàn có quyền tự do lựa chọn, và ta phải đưa ra lựa chọn của mình: trọng bên nào, khinh bên nào – một cách liên tục, hằng ngày, trong mọi quyết định dù nhỏ hay lớn.
Tự thân tiền tài, vật chất không có gì xấu nếu ta không để tâm hồn bị chiếm hữu bởi nó. Chúa không kêu gọi ta phải xa lánh tiền tài, không yêu cầu ta phải bài trừ nó một cách cực đoan, cũng không kêu gọi ta phải từ bỏ mọi hoạt động đem lại lợi ích vật chất. Người chỉ yêu cầu ta chấm dứt sự lệ thuộc tinh thần vào tiền bạc, vật chất; chấm dứt phục vụ nó; thay vào đó, hãy trân trọng nó như một công cụ hữu dụng và sử dụng nó một cách thật ý nghĩa: để phục vụ tha nhân và đáp ứng những nhu cầu chính đáng của cuộc sống, chứ không phải bằng mọi giá để có được và giữ nó cho riêng mình. Giữ cho tâm hồn không bị cám dỗ bởi tiền bạc và có thể sử dụng nó một cách thực sự hữu ích mà không bài trừ hay hoàn toàn bị nó thao túng là một lựa chọn làm tôi Thiên Chúa.
VIỆT





