Khi viết các bài viết này tôi không hy vọng rằng có ai đó bấm vào xem, cũng không hy vọng có ai đó đọc hết bài, càng không hy vọng có ai đó đồng cảm vì tôi biết đây là một dạng bài viết không hợp với nội dung website FTAC và cũng không phải thứ mà đa số người quan tâm. Tôi chỉ viết đơn thuần là vì có cảm hứng viết và chủ yếu là viết cho chính mình. FTAC là một sản phẩm tinh thần của tôi, cũng là nơi tôi hoạt động nên tôi chọn gửi lên để cho vui. Tuy nhiên nếu có ai đó hữu duyên có thể đọc, đồng cảm và ứng dụng được gì đó để giải tỏa bớt các áp lực trong cuộc sống thì tôi cũng rất vui.
Nếu muốn đọc hay tư vấn về luật thuế xin qua menu khác hoặc nhắn vào Hotline tôi sẽ hỗ trợ trong khả năng của mình.
CHỦ NHÀ VÀ NGƯỜI QUẢN GIA BẤT LƯƠNG
Chúa Giêsu kể dụ ngôn về một người quản gia được giao toàn quyền quản lý gia sản khổng lồ của một ông chủ giàu có. Được tin tưởng và trao quyền ký kết mọi giao dịch, nhưng ông ta đã bất lương, dùng tài sản của chủ cho lợi ích riêng và phung phí của cải vào những thứ vô nghĩa. Đến một ngày, người chủ phát hiện ra tất cả và báo với ông rằng ông sẽ bị sa thải. Trong lo lắng tột cùng, ông ngửa mặt mà than: “Rồi tôi phải làm sao đây! Làm việc nặng thì không đủ sức, đi ăn mày thì quá xấu hổ.” Trong tuyệt vọng, ông nghĩ ra một cách. Ông tập hợp tất cả những người đang mắc nợ người chủ lại và giảm nợ cho họ: một người nợ 100 thùng dầu, ông chỉ ghi 50 thùng, xé bỏ giấy nợ cũ và hợp thức hóa giấy mới. Cứ như vậy, ông tận dụng quãng thời gian ít ỏi còn lại để tạo ân huệ cho tất cả những người đang mắc nợ chủ. Điều lạ lùng là khi biết chuyện, dù bị mất thêm tài sản, người chủ đã không nổi giận mà lại thốt lên rằng người quản gia thật sáng suốt và khôn ngoan, vì ông biết giờ mình không thể kiện người quản gia nữa: sẽ có rất nhiều người đứng ra làm chứng và bảo vệ hắn.
Trong dụ ngôn, người chủ giàu có tột bậc là Thiên Chúa, còn người quản gia chính là chúng ta. Khối tài sản mà Thiên Chúa giao cho chính là mọi thứ ta có: là các tài nguyên vật chất ta đang được sử dụng, là sự sống - vì thân thể là một hệ thống cực kỳ tinh vi và phứt tạp, ta không thể tự vận hành bởi ý thức thông thường, nhưng nó vẫn liên tục hoạt động bởi trí tuệ và ân điển của Thiên Chúa để duy trì sự sống của chúng ta. Tất cả các năng lực, tài năng, khả năng hiểu biết và học hỏi, cũng không phải những thứ ta có thể tự có, tất cả cũng đều là ân ban của Ngài.
Tuy nhiên, giống như người quản gia bất lương, chúng ta thường dùng những tài sản ấy cho riêng mình một cách vị kỷ, và phung phí vào những điều tầm thường, thay vì dùng chúng để tôn vinh Thiên Chúa và lan tỏa ý muốn của Ngài là tình yêu thương và sự giúp đỡ dành cho tha nhân. Ở một khía cạnh khác, chúng ta còn tệ hơn người quản gia ấy. Ông ta tuy dùng tài sản của chủ cho lợi ích riêng, nhưng vẫn biết đó là tài sản của chủ và chỉ lạm dụng quyền hạn để chiếm đoạt. Còn chúng ta thì đánh mất luôn ý thức ấy; chúng ta kiêu ngạo và tự cho rằng những tài sản ấy là của mình, là do chính mình tạo ra.
Người quản gia sai lầm rồi cũng bị chủ phát hiện và phải trả giá bằng việc bị sa thải. Hình ảnh sự sa thải trong dụ ngôn tượng trưng cho cái chết. Trong tuyệt vọng, ông không cam chịu mà hành động dứt khoát: tận dụng thời gian ít ỏi còn quyền hành để giảm nợ cho các con nợ, với hy vọng rằng sau khi mất tất cả, những người được cứu giúp sẽ đón nhận ông và giúp ông có một tương lai dễ chịu hơn.
Chúng ta đều là những người quản gia với vô số sai lầm, và ngày “bị sa thải” rồi cũng sẽ đến, không thể tránh khỏi. Ta nên nhận ra sai lầm và biết lo lắng cho tương lai một cách mãnh liệt, như người quản gia trong dụ ngôn. Ông hoàn toàn ý thức rằng tương lai của mình sắp trở thành thảm họa, và đã tận dụng thời gian ít ỏi còn quyền hạn để hành động dứt khoát: dùng tài sản của chủ một lần nữa, dù gây thiệt hại cho chủ, nhưng mở ra hy vọng cho tương lai của mình. Đây là một sự sáng suốt và quyết đoán tuyệt vời.
Thực sự, ta luôn lo lắng cho tương lai, nhưng do thiếu sáng tỏ, nên nghĩ tương lai chỉ là những ngày tháng ngắn hạn sắp tới như sau khi về hưu hay tuổi già— nhưng đó không phải là tương lai đích thực. Nhìn nhận tương lai một cách giới hạn khiến chúng ta chuẩn bị cho nó theo nhiều cách sai lầm. Tương lai mà Chúa muốn cảnh báo chúng ta trong dụ ngôn chính là tương lai vĩnh cửu của tâm hồn, chứ không phải tương lai ngắn ngủi của cái tôi giả tạo mà ta đang lầm tưởng là chính mình.
Ta phải như người quản gia trong dụ ngôn: nhanh chóng sử dụng thời gian còn quyền hành trước khi “bị sa thải” để dùng tài sản của chủ lần nữa, nhưng theo một cách sáng suốt và phù hợp hơn nhằm cứu vãn tương lai của mình. Hãy tận dụng toàn bộ tài năng, năng lực và các nguồn lực vật chất đang có để phụng sự cuộc đời, phục vụ tha nhân một cách thật quyết đoán và khôn ngoan, đừng xem chúng là của riêng mà sử dụng một cách vị kỷ và vô ích — đó chính là cách để ta xóa nợ cho các con nợ như người quản gia đã làm.
Dụ ngôn kết thúc với sự khen ngợi của người chủ dành cho người quản gia khi ông biết lo lắng cho tương lai môt cách mãnh liệt và sáng suốt. Khi ta nhận ra sai lầm, hiểu rõ hậu quả, đồng thời biết hành động dứt khoát, khôn ngoan và thiết thực để cứu vãn tương lai, ta cũng đang làm đẹp lòng Thiên Chúa và lập tức có được sự an bình trong tâm hồn.
VIỆT





